Thứ Tư, 16 tháng 11, 2016

Tôi ước bản thân mình lấy được đấng phu quân đào mỏ - VnExpress

Sinh ra là đứa con gái độc nhất vô nhị trong mái ấm giàu sang, nhà tôi kinh doanh tiệm vàng ở một cửa hàng sầm uất thị phố Long Khánh trong khoảng năm 1986 tới nay, cộng với mẫu mã khá (thời con gái tôi có vóc dáng gần chuẩn cao 1m63 nặng 48kg), từ nhỏ xíu đã được mẹ chăm sóc kỹ về da, xài mỹ phẩm hàng hiệu nên nhìn luôn đẹp đẽ và nổi bật. Nói sơ qua như thế để biết rằng tôi cũng “không hề dạng vừa đâu” vì thế những năm học trung học có phần đông người đến với tôi nhưng tôi không thành lập lòng với ai, dù biết cũng có những tình cảm thực lòng, trong trắng vô tư không vụ lợi. Tôi luôn trong tâm thế đề phòng với quần chúng tiếp cận. Đến khi vào đại học, tôi học trường Kinh tế, cố gắng tỏ ra là một người con gái chung vì sợ những cạm bẫy cuộc thế dụ dỗ chẳng thể chú ý vào việc học. Chi tiết tôi ăn mặc đơn giản, không xài áo quần, máy tính bảng và mỹ phẩm hiệu nữa. Năm đầu tiên ở tầm thường ký túc xá với mọi người còn từ năm thứ nhì trở đi ra thuê phòng trọ (tôi vẫn ở tầm thường với người mua).

Phải nói rằng tôi đã kết thúc tốt vai cô gái quê, vì ngay cả khách hàng cùng phòng cũng không nhân thức thế gia lai lịch của tôi như thế nào. Mãi tới khi đi làm tôi vô tình gặp anh trong một lần gặp mặt đối tác làm ăn, người không đẹp nhưng tướng cao to vạm vỡ, tính nết điềm đạm và lịch sự theo kiểu đại trượng phu đất Bắc. Anh vào ký hợp đồng cho tổ chức kinh doanh còn tôi là thành viên trong ban kế hoạch dự án. Anh cũng chú ý tôi và hay liếc trộm trong suốt buổi họp. Tới cuối buổi họp anh tới xin tôi số máy tính bảng và lần trước tiên tôi cho một người đàn ông lạ số của bản thân mình. Tối tới nhị đứa nhắn tin đến tận 2h đêm, nói chuyện với nhau rất thích hợp và qua đó cũng thấy anh rất vui nhộn. Anh viện cớ lần đầu tiên tham gia Sài Gòn rồi nhờ tôi đưa đi thăm quan đây đó. Tôi thừa nắm bắt anh đang chủ động ve vãn và tôi cũng tự cho bản thân một thời cơ để mày mò anh vì trong lòng đã cảm thấy “thinh thích”. Sau buổi đi chơi tôi thấy anh ngay thật chất phác, ấm áp; anh như là phần còn thiếu trong thế cuộc tôi. Nhưng lòng hiềm nghi con người của tôi vẫn còn đó, tôi vẫn ăn mặc đơn giản đi xe cùi bắp mỗi khi gặp mặt nhau, tuyệt nhiên không để anh biết gia thế nhà bản thân mình.

Một 04 tuần sau anh chuyển công tác tham gia Sài Gòn để có thể chạm chán nhiều lần với tôi. Rồi chúng tôi yêu nhau. Tôi đã yêu như lần đầu tiên được yêu đúng với nghĩa đen của nó. Trong thời kỳ yêu, anh cũng vẽ ra một ý tưởnrg cho nhì đứa như mua nhà, sinh con như thế nào tương ứng với đồng lương nhị đứa ra sao…Lúc đó tôi thầm cười trong bụng vì nghĩ khi cưới nhau thể nào bác mẹ cũng cho của hồi môn đủ sống cả đời. Lúc yêu nhau anh cũng hỏi về gia đình tôi, tôi chỉ tư vấn bâng quơ là bán siêu thị ở chợ, từ đấy anh cũng không hỏi gì nữa và cho là không quan trọng.

Sau khi yêu nhau được gần một năm, tôi dắt anh về mở bán, khỏi phải hỏi độ kinh ngạc của anh. Ảm đạm cười ở chỗ khi tôi dắt tham gia nhà, anh còn hỏi sao giờ này đi tậu tiến thưởng, giá vàng còn hạ đa dạng lắm không nên tậu lúc này đâu. Lúc đó tôi bật cười, còn các viên chức thì chào tôi, gọi tôi là cô chủ. Anh mới đơ ra, mồm chữ A mắt chữ O. Tôi nghĩ anh sẽ rất vui khi tôi cho anh sự bất thần này, nhưng có lẽ bất ngờ quá mà anh hoảng loạn, lo sợ nhưng chẳng thể nào che đậy sự giận hờn trong lòng. Sau đó chúng tôi quay trở về anh không nói tiếng nào, đến khi về Sài Gòn anh bảo sao lại lừa dối anh, rồi nào là tưởng anh tham của nả nên mới giấu như vậy sao. Anh không tin cẩn tôi vì tôi lừa dối anh, không tin cậy anh.

Sau đó chúng tôi ôm đồm nhau một trận thật to và cũng nói lời chia tay. Nhưng vì quá yêu anh và anh cũng quá yêu tôi nên chúng tôi quay lại với vấn đề kiện là sau khi cưới không lấy bất cứ cái gì của nhà vợ. Tôi cũng đồng ý vì nghĩ để khi ván đóng thuyền, gạo thành cơm thì lựa lời nói sau. Nhưng sự đời không như bản thân mình mong muốn, anh vẫn cứng ngắc theo cách của anh. Tôi luôn nghĩ bản thân mình sẽ như một cô công chúa sau khi lấy chồng nhưng phải theo anh sống trong một phòng đi thuê, hàng ngày nấu cơm, giặt giũ và sinh hoạt trong một không gian nhỏ bé hẹp. Tôi cảm thấy rất ngột ngạt, đa dạng lần yêu cầu anh tậu nhà hoặc thuê nhà tốt hơn thì anh bảo chưa đủ tiền.

Sự việc không dừng lại ở đó khi tôi có thai, thường khi đàn bà có mang luôn phải bồi dưỡng đủ chất để em nhỏ bé mạnh mẽ, mẹ tôi gửi đồ bồi bổ lên nhưng mỗi khi như vậy anh lại hờn mát các kiểu, nói là khinh thường anh lo không nổi hay sao. Mỗi lần tương tự tôi phải lén lút thật khổ cực. Cực điểm là khi sinh em bé bỏng, cha mẹ anh bảo phải về Bắc nằm bếp. Nhà anh thông thường, không có vấn đề hòa, lại thêm phần các cụ phải bắt khiến cái này cái nọ khi mới sinh kết thúc, anh lại không có đây, tôi như đơn độc giữa đất khách quê người. Tôi chỉ ước giá anh có một tẹo lòng thực dụng chủ nghĩa, chịu ngửa tay sắp có sự hỗ trợ của bố mẹ tôi thì có phải mẹ con tôi và cả anh cũng chẳng hề nặng nhọc như vậy. Thậm chí anh có thể lấy vài tiền cất lại căn nhà ở quê cho cha mẹ ở một phương pháp tử tế tới cuối đời.

Tranh thủ con ngủ lên đây viết những dòng này mà nước mắt tôi ứa ra. Tại sao có tiền tài mà tôi không được xài? Tại sao một thiên kim tiểu thư mà giờ phải rơi tham gia cảnh khó khăn túng thiếu? Dẫu nhân thức là lòng tự trọng ai cũng có nhưng phải cần dung hòa để cho cuộc sống dễ ợt hơn. Chồng ơi, ái tình là gì? Ái tình là hy sinh đa số để cho bà xã con được tốt nhất phải không anh? Anh chị theo dõi câu chuyện tôi hơi dài dòng nhưng thật sự rất trái ngang, mong cho tôi những lời nhắn nhủ, phải khiến sao để chồng tôi nắm bắt đây?

Mỹ


Đọc thêm: tin tổng hợp

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét